Ngay từ thời cổ, cư dân Việt Nam đã sáng tạo và coi âm nhạc như một nhu cầu tinh thần không thể thiếu. Một thực tế đáng buồn hơn nữa đó là giới trẻ ngày nay cứ chạy theo các thể loại âm nhạc hiện đại du nhập từ nước ngoài mà chẳng hề quan tâm đến bản sắc dân tộc đang bị hao mòn theo năm tháng. Trong khi người nước ngoài tìm đến Việt Nam để tìm hiểu, để được chứng kiến các nghệ nhân Việt Nam chơi các nhạc cụ dân tộc thì người Việt Nam lại đang quay lưng lại với những nhạc cụ đó. Không chỉ những người ngoài ngành mà ngay những người hoạt động trong lĩnh vực văn hoá, âm nhạc cũng không nắm rõ, thậm chí không biết về dòng nhạc dân tộc này. Một trong nhữ nơi đào tạo dòng nhạc dân tộc này đó là Nhạc Viện nhưng số lượng sinh viên theo học vẫn là một con số khiến chúng ta cần nhìn lại.

Những loại nhạc cụ truyền thống của Việt Nam không chỉ là một phần quan trọng của văn hóa âm nhạc, mà còn là một phần không thể thiếu của các hoạt động văn hóa và tín ngưỡng của người dân Việt Nam. Chúng được sử dụng trong các buổi lễ hội, các dịp kỷ niệm và các sự kiện truyền thống khác.
Ngoài ra, những loại nhạc cụ này còn là một nguồn tài nguyên quý giá cho các nhạc sĩ và nghệ sĩ hiện đại, khi họ sử dụng những giai điệu và âm thanh của chúng để tạo ra những tác phẩm âm nhạc mới.
Việt Nam có một lịch sử âm nhạc đa dạng và phong phú với nhiều loại nhạc cụ khác nhau, trong đó các loại nhạc cụ truyền thống chiếm một vị trí quan trọng. Chúng không chỉ là một phần không thể thiếu của văn hóa âm nhạc, mà còn là một phần không thể thiếu của văn hóa và tín ngưỡng của người dân Việt Nam. Chúng đã và đang góp phần quan trọng trong việc bảo tồn và phát huy giá trị của văn hóa dân tộc.
